Kho truyện

Bộ truyện: TÔI YÊU MỘT CHÀNG NGỐC…! Phần 2: Cuộc gặp gỡ bất ngờ.

Bộ truyện: TÔI YÊU MỘT CHÀNG NGỐC…!

Phần 2: Cuộc gặp gỡ bất ngờ.
Nhìn Tuấn ròm vẫn duyên dáng với đôi mắt đen và cái miệng hay mỉm cười, tuy nhiên làn da của cậu ta vẫn đen nhẽm xì như châu Phi, đỡ hơn châu Phi một chút thôi, chứ cũng thuộc hạng da đen đặc biệt, nhờ vậy mà hàm răng của cậu ta trông rắng hơn bình thường. Nghĩ cho vui vậy thôi, chứ nhìn kỹ cậu ấy cũng hấp dẫn lắm chứ dù là số một tròn trĩnh. Tuấn bắt đầu nhìn tôi vẻ trìu mến và đầy tình ý hơn.

Bộ truyện: TÔI YÊU MỘT CHÀNG NGỐC…!

Phần 2: Cuộc gặp gỡ bất ngờ.

Tác giả: Phượng Hoàng

Một ngày như mọi khi, tôi đi làm về đến cửa phòng. Tôi hoàn toàn bất ngờ và ngạc nhiên khi thấy một nhánh hoa hồng được đặt ở trước cửa phòng, tôi tự hỏi không biết của ai đặt ở đó vậy? Nhưng nhìn xung quanh thì vắng tanh không một bóng người qua lại.

Tôi hơi ngạc nhiên một chút nhưng lại khá vui vẻ, miệng mỉm cười và cầm nhánh hoa hồng trên tay, mở cửa phòng trọ và đi vào trong phòng. Tôi đóng chặt cửa lại và ngửi chút hương hoa hồng. Hoa hồng là một loài hoa đặc biệt, phần lớn hoa hồng tượng trưng cho tình yêu. Tôi bâng khuâng hổng biết ai vứt ở đó cho tôi.

Đang ngồi vui vẻ, vừa ăn trái cây vừa thưởng thức 1 bản nhạc lãng mạng thì bên ngoài có tiếng gõ cửa: “cốc..cốc”.

Tôi nói vọng ra: - Ai vậy?

Nhưng cũng chẳng nghe ai lên tiếng trả lời cả. Tôi lại tiếp tục vọng ra với giọng oanh ách- Ai vậy?

Bên ngoài lại tiếp tục im phăng phắt. Tôi bắt đầu ngồi chổm dậy và có vẻ hơi cáu, tôi mở toanh cửa ra, chẳng thấy ai cả. Chỉ có tiếng mèo kêu “meo…meo…meo”. Nhìn xuống bên phía dưới cánh cửa, hóa ra là 1 con mèo được đặt trong 1 cái giỏ nhỏ, con mèo có màu vàng hoe, thuộc chủng loại mèo giá, con mèo nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt tròn xoe xanh lè có vẻ rất đáng thương, nó nhìn tôi một cách triều mến, rồi lại tiếp tục kêu meo…meo. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh và chẳng thấy 1 bóng người. Tôi suy nghĩ phải làm gì với nó đây. Tôi cực kỳ ghét mèo, nghĩ đến cảnh mỗi ngày đi thu dọn phân và nấu ăn ba bữa cho nó thì tôi đã thấy cuộc đời này thật tăm tối.

Tôi vội vả mang nó đi đến đầu ngõ để ở ngõ ba, nhỡ có ai đi ngang qua, họ thích nuôi mèo họ sẽ mang nó đi về nuôi. Rồi thản nhiên đi về dù cũng có chút ngoảnh mặt lại nhìn nó thêm 1 lần nữa giống kiểu cũng có chút lương tâm giống trong phim.

Chiều tà buông xuống, hoàng hôn đang bắt đầu trỗi dậy, tôi thức giấc sau một giấc ngủ sâu, tôi bắt đầu lủi thủi đi chợ để chuẩn bị cho bữa tối. Đi đến ngõ ba, tôi chợt nhìn thấy nó vẫn đang còn nằm ở chỗ cũ, không một ai đoái hoài gì đến. Nó vẫn kêu meo…meo và có lẽ nó đã khóc vì bị bỏ rơi và bỏ đói, một vài giọt nước mắt còn dính lại trên khuôn mặt nó.

Tôi bắt đầu thở dài nhưng chẳng biết làm sao đây với con mèo. Tôi dù có vô tâm thì cũng có chút lòng trắc ẩn, nên không nỡ ngoảnh mặt đi một lần nữa. Tôi đưa tay định ôm nó lên thì bất giác nó bỏ chạy, tôi chạy đuổi theo thì vô tình nhìn thấy nó chạy đến chân một người thanh niên, đi đến gần thêm chút thì hóa ra là Tuấn. Tôi nhìn Tuấn nhưng chưa kịp nói gì thì đằng sau có một cô gái đi đến và ôm eo của Tuấn.

Cô gái nhanh nhảu kéo Tuấn đi.

-Anh ơi, nhanh lên sắp trễ rồi nè, xe buýt sắp đến rồi. Tuấn dù bị kéo đi nhanh cũng cố vẫy tay một cái để chào tạm biệt. Tôi cũng vẫy tay chào theo, thoáng chốc Tuấn đã mất hút nhanh ngay sau đó, tôi ôm con mèo đi chợ.

Một buổi sáng nọ, tiếng chuông báo thức kêu inh ỏi. Tôi mở mắt ra và nhìn đồng hồ thì đã rất trễ, tôi vội vả sửa soạn để đi làm. Đến nơi làm việc, vì đi trễ lại gặp trúng ngày ông giám đốc không vui, ổng quăng cho tôi một biên bản vi phạm vì đi làm trễ, mặt tôi đỏ như quả cà chua, tức giận, cáu ghét, cộng thêm mấy cái áp lực công việc làm cho tôi như nổ tung. Đang bực bội trong người, ôm một sấp tài liệu hồ sơ đi từ cầu thang xuống, mang đôi gút cao, vừa đi vừa lầm bầm trong miệng “ngày gì đâu mà não nề”, không may trật gút tôi ngã chõng từ trên cầu thang xuống ngã luôn ngay vào thằng cha giám đốc đang đi lên cầu thang, khiến ổng ngã theo đập đầu xuống sàn nhà, thân hình béo ú của tôi đè bẹp ổng. Tôi vội vả ngồi dậy đỡ ổng nhưng ông hất tôi ra, một trợ lý đang đứng gần đó đến đỡ ổng dậy.

Cuộc đời thật là bế tắc chỉ sau một tai nạn nhỏ của cái thân hình béo 60 kg của tôi mà thằng cha giám đốc cho thôi việc ngay hôm đó. Thu dọn bàn làm việc và tôi đi về, trời đổ mưa ngâu, gió có vẻ mạnh một chút, đi bộ một đoạn trên đường phố để chờ bắt xe bus, gió thổi bay mọi thứ rối tung, riêng cái thân của tôi vẫn trụ nổi và ngồi đợi xe bus. Xe bus vừa đến tôi vội leo ngay lên xe.

-Chú ơi đến quận 7 ngõ tư khu công nghiệp Tân Thuận gọi dùm con nha chú.

Chú tài xế gật đầu và tôi ngồi vào nghế xe sau đó bịt khẩu trang kín mặt lại nước mắt tôi bắt đầu lăn ra dù cố kìm nén, rồi ngủ luôn từ khi nào cũng không biết. Khi tỉnh dậy thì phát hiện ra Tuấn cũng đang ngồi cạnh tôi từ khi nào không biết và đang ngủ rất say. Nhìn thấy Tuấn một nụ cười trong tôi nở rộ. Chiếc xe bất ngờ bị lắc lư một chút khiến Tuấn tỉnh giấc. Nhìn thấy tôi Tuấn mỉm cười và nói:

-Lâu ngày quá ha, bữa nay Tuyết khỏe không?

-Uk, Tuyết vẫn khỏe? Còn Tuấn?

-Khỏe như trâu, một chở ăn ít nhất 5 chén cơm luôn mà.

Tôi mắc cười khi Tuấn nói đến chuyện ăn uống.

-Vậy sao Tuấn ốm nhôm ốm nhách gầy ròm vậy?

-Thì tên của Tuấn là Ròm mà, hehe.

-Ông ăn nhiều mà chẳng tăng cân, còn tui mỗi ngày đều ăn kiên mà cũng lên vèo vèo, ôi cuộc đời thật là bất công quá mà.

Chúng tôi nhìn nhau cười và tiếp tục líu lo tám như hai chú chim non, nói chính xác hơn là số 10 tròn trĩnh, một người số 1 và một kẻ ú nu số 0. Nhìn Tuấn ròm vẫn duyên dáng với đôi mắt đen và cái miệng hay mỉm cười, tuy nhiên làn da của cậu ta vẫn đen nhẽm xì như châu Phi, đỡ hơn châu Phi một chút thôi, chứ cũng thuộc hạng da đen đặc biệt, nhờ vậy mà hàm răng của cậu ta trông rắng hơn bình thường. Nghĩ cho vui vậy thôi, chứ nhìn kỹ cậu ấy cũng hấp dẫn lắm chứ dù là số một tròn trĩnh. Tuấn bắt đầu nhìn tôi vẻ trìu mến và đầy tình ý hơn.

Hình ảnh minh họa

-Tuyết ú nè, khi nào bà lấy chồng vậy?

Nghe đến câu này nó làm cho tôi có vẻ không vui cho mấy, như cứa vào tim gan tôi vậy. Haizza…-tôi thở dài rồi cười gượng.

-Đã là Tuyết Ú thì lăn đi không nổi đó. Còn ông sao không lo cưới ẻm đi, cưới sớm báo tôi còn chuẩn bị bỏ heo đợi.

-Bà là heo rồi cần chi bỏ nữa –(Tuấn  ròm cười khẩy).

Tuấn bắt đầu bình thản và nghĩ một chút rồi thắc mắc hỏi.

-Mà ẻm là em nào vậy? Bà đang nói đía chọc tui phải không?

-Thì còn ai vào nữa , ẻm hôm bữa kéo đi ngoài đường ấy, gì mà nhanh lên kẻo xe trễ xe bus - (tôi huýt một cái mỉa mai trêu chọc.)

Tuấn ròm lắc đầu nhìn tôi cười đầy ẩn ý.

-Bà ghen hả? Em gái họ tui đó.

-Xí, Trời ơi, thời buổi này, mấy ông thương người ta thì cứ thương đi, thừa nhận đi chứ cứ hết em gái họ, rồi đến em gái mưa, gái gái nuôi, em gái kết nghĩa,…đủ kiểu ai mà tin? Nói tui biết chứ tui có truyền thông lan tin đi khắp nơi từ Sài Gòn ra Hà Nội, từ Mỹ sang Châu Âu bao giờ đâu mà sợ.

-American Tho thì có..-Tuấn cười

-American Tho là sao? Không hiểu?

-Thì là Mỹ Tho đó, haha –(Tuấn cười). Người ta nói thật không tin, đợi nói dối mới tin hay sao?

-À, vậy là còn ế hả(tôi chọc)

-Không phải là còn ế mà đang đợi người tử tế để yêu

Tuấn đáp trả lại với giọng nói đầy tự tin. Tôi nhìn Tuấn với mặt đầy nham hiểm, tôi xoay đi hướng khác và cười thầm, tự nhủ trong lòng “mày gặp bà, xui tận mấy đời, mày chết với bà rồi đấy. Đang ế, lại hổng có người yêu, từ nay mày sẽ là thùng rác của bà, của riêng bà bà mà thôi, …haha..”

                                                                                          .....còn tiếp phần 3....

                                                                                                                                                                                        TG: Phượng Hoàng

 

 

 

 

 

 

 

 

         

 

Họ tên*
Email*
Bình luận*
Thống kê truy cập

友情链接: 代孕 武汉代孕 代孕 捐卵 代孕 武汉代孕 代孕 代孕网 代孕 武汉代孕 代孕 深圳代孕

代孕|北京代孕|武汉代孕|代孕|武汉代孕|深圳代孕|武汉代孕|代孕|武汉代孕|代孕|捐卵 |代孕网|武汉代孕|武汉代孕|捐卵|武汉代孕|代孕|武汉代孕|代孕|代孕网 |武汉代孕 | 广州代孕 |捐卵|上海代孕|代孕公司|武汉代孕|武汉代孕 | 捐卵|代孕中介|代孕

 
 
 
 
Thiết kế website